Lỗ 935 tỷ Đài tệ trong 5 năm, 302 tỷ chỉ là phí môi giới: chỗ ảo tưởng kiểm soát hiện ra bằng số
Đang xem bản đầy đủ — bình luận hiện xen giữa các mốc. Chỉ đọc nhật ký của tác giả
- +103/09/2026Tâm lýghi 03/09/2026 · 16:56
Năm 1975, Ellen Langer bán vé số cho một nhóm nhân viên văn phòng. Một nửa được tự chọn vé, nửa còn lại nhận vé do người phát đưa. Hai loại vé có xác suất trúng giống hệt nhau. Ngay trước giờ quay, bà ngỏ ý mua lại và để người cầm tự ra giá: nhóm tự chọn đòi trung bình 8,67 USD, nhóm được phát đòi 1,96 USD.
Không ai trong hai nhóm có thêm một chút quyền lực nào với quả cầu quay. Khác biệt duy nhất là một động tác: đưa tay ra và chọn. Langer gọi khoảng chênh ấy là ảo tưởng kiểm soát — cảm giác mình tác động được lên một kết quả mà thật ra mình không chạm tới.
Thị trường chứng khoán là nơi động tác đó rẻ nhất và lặp lại được nhiều nhất. Bấm một lệnh mất vài giây, và ngay sau đó bảng điện trả lời. Câu hỏi đáng đặt không phải là cảm giác ấy có thật hay không — nó có thật. Câu hỏi là nó để lại dấu vết gì trên tài khoản.
Ba bộ dữ liệu, một chiều duy nhất
Có ba bộ dữ liệu đủ lớn để trả lời, và không bộ nào là khảo sát ý kiến — cả ba đọc thẳng từ lịch sử lệnh.
Bộ thứ nhất: Barber và Odean lấy toàn bộ giao dịch của 66.465 hộ gia đình tại một công ty môi giới chiết khấu ở Mỹ trong sáu năm 1991–1996. Hộ trung bình quay vòng 75% danh mục mỗi năm và đạt 16,4%/năm sau chi phí. Nhóm một phần năm giao dịch nhiều nhất quay vòng 258% — thay gần trọn danh mục hai lần rưỡi mỗi năm — và đạt 11,4%/năm. Chỉ số thị trường cùng kỳ: 17,9%.
Điểm đáng chú ý không nằm ở chỗ nhóm giao dịch nhiều thua thị trường. Nó nằm ở chỗ họ kém hơn 5 điểm phần trăm so với hộ trung bình trong chính bộ dữ liệu ấy: cùng một công ty môi giới, cùng một giai đoạn, cùng một loại nhà đầu tư.
Bộ thứ hai lớn hơn và ít chỗ để lách hơn. Barber, Lee, Liu và Odean không lấy mẫu — họ có lịch sử giao dịch toàn bộ thị trường Đài Loan giai đoạn 1995–1999, kèm định danh nhóm của từng lệnh. Trong 5 năm đó, nhà đầu tư cá nhân lỗ 935 tỷ Đài tệ. Riêng phí môi giới là 302 tỷ: gần một phần ba khoản lỗ không đến từ việc chọn sai mã nào cả, mà đến từ số lần bấm.
Quy ra tỷ lệ, khoản lỗ đó bằng 2,2% GDP Đài Loan, và danh mục gộp của toàn bộ nhà đầu tư cá nhân chịu mức phạt 3,8 điểm phần trăm mỗi năm. Cùng giai đoạn, khối tổ chức được cộng thêm 1,5 điểm.
Câu quan trọng nhất của nghiên cứu này là câu về cơ chế: gần như toàn bộ khoản lỗ của nhà đầu tư cá nhân truy ngược được về các lệnh chủ động — lệnh chấp nhận trả thêm để khớp ngay, thay vì đứng chờ. Không phải “chọn sai cổ phiếu”. Là “không chờ được”.
Bộ thứ ba trả lời câu hỏi mà hai bộ trên bỏ ngỏ: có ai giỏi thật không? Cùng nhóm tác giả theo dõi hơn 450.000 người giao dịch trong ngày ở Đài Loan suốt 1992–2006. Câu trả lời là có. Dưới 1% trong số đó kiếm được lợi nhuận bất thường dương một cách ổn định sau phí, và nhóm ấy giữ được kết quả qua nhiều năm — tức không phải may. Nhưng “dưới 1%” đồng thời có nghĩa là hơn 99% còn lại đang trả tiền cho phần chênh đó.
Vì sao ảo tưởng này bám dai
Ba bộ dữ liệu trên đo được kết quả. Chúng không giải thích vì sao người ta vẫn tiếp tục. Thí nghiệm của Langer gợi ra một phần: bản thân hành động chọn tạo ra giá trị cảm nhận, độc lập với kết quả. Người cầm vé tự chọn không nói dối khi đòi 8,67 USD — họ thật sự thấy tờ vé của mình đáng giá hơn.
Thêm vào đó, thị trường trả phản hồi ngay và trả liên tục, nên bất kỳ chuỗi lệnh nào cũng luôn có vài lệnh lãi để nhớ lại. Còn thứ khó thấy nhất — phí, thuế, phần chênh giữa giá mua và giá bán — không hiện thành dòng nào gây chú ý; nó bị trừ dần, mỗi lần một ít. Ở Đài Loan, “mỗi lần một ít” đó cộng lại thành 302 tỷ Đài tệ.
Chỗ dữ liệu Việt Nam im lặng
Cuối tháng 7/2026, thị trường Việt Nam có gần 13,66 triệu tài khoản chứng khoán, trong đó 99,5% là cá nhân trong nước. Về cấu trúc, đây là thị trường gần với Đài Loan thập niên 1990 hơn là với Mỹ: ở Đài Loan giai đoạn được nghiên cứu, cá nhân chiếm khoảng 90% khối lượng giao dịch; tháng 6/2026, khối ngoại chỉ chiếm 13,84% giá trị giao dịch, phần còn lại thuộc về nhà đầu tư trong nước. Cần nói rõ: số liệu công bố không tách riêng cá nhân và tổ chức trong nước, nên phần “còn lại” đó không quy thẳng thành tỷ trọng của cá nhân được.
Và điểm giống nhau về cấu trúc vẫn không cho phép chép kết luận sang. Đây là chỗ phải nói thẳng: Việt Nam không có bộ dữ liệu tương đương. Không có thống kê công khai về vòng quay danh mục theo tài khoản, không có phân rã lãi lỗ theo tần suất giao dịch, không có dữ liệu ẩn danh cấp lệnh cho nghiên cứu độc lập. Ba con số ở trên — 258%, 3,8 điểm, dưới 1% — là của Mỹ và của Đài Loan. Không ai, kể cả bài này, biết con số tương ứng ở Việt Nam là bao nhiêu.
Thứ duy nhất công bố đều đặn là dấu vết gián tiếp, và nó chỉ nói về đám đông chứ không nói về ai cả. Tháng 7/2026 có 227.300 tài khoản mở mới, mức thấp nhất trong một năm — đúng tháng VN-Index giảm gần 7% về 1.735,78 điểm. Số người bước vào đi theo giá, chứ giá không đi theo số người bước vào. Đó là một quan sát về tổng thể; nó không thay được dữ liệu tài khoản, và không nói gì về kết quả của bất kỳ ai.
Cái ba nghiên cứu này không kết luận
Chúng đo tương quan trên mẫu rất lớn, không phải nhân quả cho một người cụ thể. Nhóm dưới 1% ở Đài Loan tồn tại thật và bền qua thời gian, nên “giao dịch nhiều thì thua” là một phát biểu về phân phối, không phải một định luật áp lên từng tài khoản.
Chúng cũng không đo được cái đối chứng quan trọng nhất: nếu chính những người đó giao dịch ít hơn thì kết quả sẽ ra sao. Không ai chạy được thí nghiệm ấy trên tiền thật. Bộ dữ liệu Mỹ dừng ở năm 1996 và bộ Đài Loan dừng ở 2006, trước khi phí giao dịch rẻ đi và ứng dụng trên điện thoại xuất hiện — cả hai thay đổi đều tác động tới chi phí lẫn số lần bấm, và không bộ dữ liệu nào ở trên đo được chiều tác động ròng.
Cái chúng đo được, và đo rất rõ, là một khoảng cách: giữa cảm giác kiểm soát mà một động tác tạo ra, và phần kết quả mà động tác ấy thật sự chạm tới. Trong phòng thí nghiệm của Langer, khoảng cách đó bằng 6,71 USD một tờ vé. Ở Đài Loan trong 5 năm, nó bằng 2,2% GDP.
Nguồn. Ellen Langer, “The Illusion of Control”, Journal of Personality and Social Psychology, 1975. Barber & Odean, “Trading Is Hazardous to Your Wealth”, Journal of Finance, 2000 — dữ liệu 66.465 hộ gia đình Mỹ, 1991–1996. Barber, Lee, Liu & Odean, “Just How Much Do Individual Investors Lose by Trading?”, Review of Financial Studies, 2009 — dữ liệu toàn thị trường Đài Loan, 1995–1999. Barber, Lee, Liu & Odean, “The Cross-Section of Speculator Skill” — dữ liệu day trader Đài Loan, 1992–2006. Số tài khoản chứng khoán và số mở mới tháng 7/2026: VSDC. Tỷ trọng giá trị giao dịch của khối ngoại tháng 6/2026 và mức đóng cửa VN-Index cuối tháng 7/2026: HOSE.
- Vé tự chọn / vé phát
- 8,67 và 1,96 USD
- Nhóm quay vòng 258%
- lãi ròng 11,4%/năm
- Thị trường Mỹ 1991–96
- 17,9%/năm
- Phạt hiệu suất Đài Loan
- −3,8 điểm %/năm
- Day trader lãi bền
- dưới 1% (Đài Loan)
- Tài khoản VN 7/2026
- 13,66 triệu
Bạn có đếm được mình đã đặt bao nhiêu lệnh trong 12 tháng qua, và con số thật có khớp với con số bạn đoán trước khi đếm không?
Bình luận
Chưa có bình luận chung nào — mời bạn nêu ý kiến.